Làm Sao Để Tâm Tĩnh Lặng Giữa Dòng Đời Huyên Náo

0Shares

Tôi đã từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ cầm trên tay cuốn sách do thiền sư viết vì trong đầu tôi luôn mặc định họ lúc nào cũng thích sự tĩnh lặng, chầm chậm, lánh xa cuộc đời để tìm về thế giới bên trong. Còn mình thích chạy theo nhịp sống của cuộc đời. Trớ trêu, giờ đây tôi muốn bản thân mình được tĩnh lặng hơn bao giờ hết.

Hạnh Phúc – Tĩnh Lặng

Biết tĩnh lặng chính là một cách tạo nên sự hạnh phúc
Biết tĩnh lặng chính là một cách tạo nên sự hạnh phúc

Tĩnh lặng không có nghĩa là ngừng chuyển động, lặng im. Vì theo như chúng ta được học thì mọi vật luôn luôn không ngừng chuyển động bởi các hạt phân tử nhỏ li ti có trong mọi vật. Cảnh giới cao nhất của chuyển động là sự tĩnh lặng. Không phải cứ tránh xa cuộc sống xô bồ ngoài kia là có được sự tĩnh lặng và căn bản chúng ta cũng không thể thoát khỏi hoàn toàn cuộc sống đó. Tĩnh lặng là ngay cả khi đối mặt, ở trong vòng quay của số phận đó bạn vẫn giữ được sự bình thản và an yên trong tâm hồn.

Và điều đầu tiên mà thiền sư Thích Nhất Hạnh dạy cho chúng ta về lợi ích của sự “tĩnh lặng” đó là “hạnh phúc”. Chúng ta mất quá nhiều thời gian để tìm cái gọi là hạnh phúc. Chúng ta dành cả ngày làm việc quần quật để kiếm tiền vì muốn có một tương lai no ấm, hạnh phúc. Nhưng ta không biết rằng, hạnh phúc thật sự luôn nằm trong chính chúng ta.

Hạnh phúc là ngay ở thời điểm hiện tại, ta luôn cảm thấy mình được may mắn. Ta được ngắm nhìn thế giới tươi đẹp này dưới đôi mắt của con người. Được ngắm nhìn người chúng ta yêu thương vì có thể một số người sinh ra đã không lành lặn về đôi mắt. Buồn cũng là một dạng hạnh phúc vì nó giúp ta hiểu ra được nhiều điều.

Khi đã đủ lắng nghe, ta sẽ không còn phải đi tìm cái gọi là “hạnh phúc” nữa, mà tự bản thân ta sẽ biết rõ đáp án khi nhắc đến hai từ “hạnh phúc”.

Chánh Niệm

Học cách bình tâm như vại trước bão giông cuộc đời
Học cách bình tâm như vại trước bão giông cuộc đời

Trong thế giới huyên náo này, ta bị tác động bởi ngoại cảnh xung quanh quá nhiều. Chúng ta đi nhiều nơi, gặp nhiều người, cho ta những niềm vui và cả những nỗi buồn. Nhưng niềm vui thì nhanh qua còn nỗi buồn thì như cây tầm gửi bám víu, hút hết sức sống của ta. Vì vậy, ta phải học được cách “bình tâm như vại” trước những tác động của ngoại cảnh, trước những cảm xúc tiêu cực đó. Đó chính là “chánh niệm”.

Chánh niệm như một lời nhắc nhở chúng ta nên tĩnh lặng, lặng im trước trước thế giới ồn ào, vội vã ngoài kia để lắng nghe thật kỹ âm thanh của trái tim, lắng nghe tiếng lòng của người khác đang thổn thức. Tuy không phải lúc nào chúng ta cũng lặng im. Nhưng nếu chúng ta biết nên im lặng lúc nào thì ta sẽ khai thác được khía cạnh tốt nhất của bản thân, của sự tĩnh lặng. Lúc tâm ta thực sự “Tĩnh” là ta đang ở cảnh giới cao nhất cảu sự tập trung.

Mỗi khi quá mệt mỏi và áp lực với cuộc sống, ta thường né tránh và tìm đủ mọi nơi khiến tâm ta thanh tịnh. Nhưng dù có đến những nơi đó mà đầu óc ta vẫn toàn những ồn ào, ganh đua, những lo toan chưa dứt thì khi đó tâm ta vẫn chưa được an yên. Để tâm hồn được “tĩnh” thì hãy “lặng” ngay từ trong tâm.

Âm Thanh

Những âm vang vui vẻ từ tâm thức khiến lòng ta lúc nào cũng yên vui, tự tại
Những âm vang vui vẻ từ tâm thức khiến lòng ta lúc nào cũng yên vui, tự tại

Không phải âm thanh vật lý mà là tiếng gọi của con tim, là những âm vang vui vẻ từ tâm thức khiến lòng ta lúc nào cũng yên vui, tự tại. Cuốn sách “Tĩnh lặng” định nghĩa 5 loại âm thanh trong cuộc sống: Diệu âm, Quán Thế âm, Phạm âm, Phúc âm, Thắng Bị Thế Gian âm. Thực tế, khi chúng ta yên lặng là lúc chúng ta đang nghĩ một điều gì đó. Đó là lúc chúng ta đang lắng nghe âm thanh chính mình.

Khả năng nghe được “âm thanh” đó cũng định hình tính cách của mỗi người. “Tại sao có những người hiểu câu chuyện của mình” và cũng có những người “Không lắng nghe mình”. Đó là yếu tố nhận biết họ có phải một người sâu sắc và thấu hiểu không. Và đó chính là vô thanh dội lại trong tiềm thức chúng ta ngay cả khi ta im lặng

Tĩnh lặng còn được định nghĩa dưới một dạng thức khác của âm thanh căn tính. Là đất, nước, lửa, khí. Là cuộc sống muôn màu ngoài kia. Nhưng vì mải chạy theo sự tiện nghi vật chất của thời đại, những tiện nghi tình cảm mà ta lại để lạc mất những âm thanh tự nhiên đó.

Suy cho cùng, tĩnh lặng chính là tìm về cội nguồn của cảm xúc, tìm về bản ngã của chính mình và lắng nghe âm thanh của tạo hóa. Nhưng vì cái ồn áo của thế giới con người tạo ra, vì sự huyên náo của ngoại cảnh xung quanh đã lấn át đi tiếng gọi của trái tim, làm cho tâm ta không thể tĩnh. Chính thiền sư Thích Nhất Hạnh đã viết ra cuốn sách “Tĩnh lặng” làm cầu nối dẫn dắt cho ta đến với sự an yên nhất, đến với sự tĩnh lặng ngay cả khi ở trong thế giới ồn ào này.

Các bạn có thể đọc thêm review nhiều cuốn sách hay tương tự của thiền sư Thích Nhất Hạnh như “An lạc từng bước chân”, “Không diệt không sinh đừng sợ hãi”,… hoặc những cuốn sách kỹ năng tại đây để tìm được bến đỗ bình yên trong tâm hồn.

Chúc các bạn đọc sách vui vẻ.

                                                                                                   Nguyễn Tuấn Anh

0Shares
0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Comment
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
trackback

[…] Đôi khi đó là những câu chuyện hóm hỉnh, đầy tiếng cười cũng có khi mang nặng chiều sâu tâm lý. Khi đọc những thể loại này bạn sẽ giống như một người xem phim đứng ngoài những câu chuyện của tác giả và cảm nhận nó một cách chân thực. Ngoài ra nó cũng giúp bạn có sự đồng cảm hơn từ chính những nhân vật trong truyện đó. Hoặc cũng có thể là những cuốn sách giúp bạn làm sao để tâm tĩnh giữa trước những vòng xoáy của cuộc đời.  […]